Kết quả tìm kiếm cho "Cháy xe bồn"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 884
Theo phóng viên TTXVN tại Jakarta, Indonesia đang huy động nhiều lực lượng và phương tiện để ứng phó khẩn cấp với tình trạng cháy rừng và cháy đất gia tăng tại Kalimantan, trong bối cảnh nhiều khu vực của Indonesia như Tây Kalimantan, Trung Kalimantan và Nam Kalimantan ghi nhận nhiều điểm cháy.
Hương đất sau mưa không chỉ là mùi hương tự nhiên của đất trời, mà còn mở ra một miền ký ức về mùa "lễ hội" của tuổi thơ.
Đã 65 năm kể từ khi chất độc da cam/dioxin được quân đội Mỹ phun rải tại Việt Nam. Bom đạn đã ngừng, nhưng trong nhiều mái nhà ở An Giang, hậu quả của chiến tranh vẫn chưa khép lại. Những người sinh ra sau ngày đất nước hòa bình vẫn mang trên mình những di chứng, bệnh tật. Những người cha, người mẹ bước vào tuổi xế chiều vẫn lặng lẽ chăm con trong cuộc chiến không tiếng súng.
Giữa mênh mông biển trời phía Nam Tổ quốc, Côn Đảo lưu giữ ký ức hào hùng của dân tộc, đồng thời mở ra hành trình khám phá thiên nhiên nguyên sơ và nhịp sống xanh, bình yên. Mỗi bước chân trên đảo là một lần chạm vào lịch sử, rồi lặng lẽ tìm thấy sự thư thái giữa biển cả và rừng xanh.
Bước vào cao điểm mùa khô, khi nắng nóng kéo dài khiến nguy cơ cháy rừng ở mức cao, lực lượng kiểm lâm tỉnh duy trì ứng trực 24/24 giờ, tăng cường tuần tra, bám sát địa bàn để phát hiện, xử lý kịp thời các nguy cơ phát sinh, góp phần giữ an toàn cho rừng.
Khoảng sân đất ngày nào giờ đã trở thành một khu vui chơi khang trang. Những đứa trẻ từng lớn lên ở đó đã trưởng thành, còn tiếng cười tuổi thơ tiếp tục vang lên theo một cách khác.
Hơn nửa thế kỷ kể từ những ngày cầm súng chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, trên cơ thể ông Trương Thanh Bảo - thương binh 3/4, ngụ xã Tân Hội vẫn còn hằn dấu tích của chiến tranh. Những vết thương ấy không chỉ là chứng tích của một thời bom đạn mà còn là câu chuyện về bản lĩnh, lòng quả cảm và những hy sinh thầm lặng của người lính Cụ Hồ.
Đôi khi ký ức trở về không bằng một bức ảnh cũ hay một câu chuyện đã xa mà chỉ từ một mùi hương rất đỗi quen thuộc. Với tôi, đó là mùi khói bếp quê. Mùi hương ấy luôn gợi nhớ góc bếp nhỏ sau hè, những bữa cơm đạm bạc và dáng mẹ tảo tần qua bao mùa mưa nắng.
"Ai bánh mì nóng giòn đây…” - Tiếng rao bất chợt vang lên, hòa lẫn với những âm thanh ồn ã của phố thị. Giữa tiếng xe cộ ngược xuôi và dòng người tất bật chuẩn bị cho một ngày mới, thanh âm mộc mạc ấy bỗng khiến tôi khựng lại… rất lâu.
Miệt Thứ (An Giang) được bao bọc bởi biển Tây và các con sông, rạch, gồm mười Thứ, mở đầu là Thứ hai và kết thúc là Thứ 11, tên gọi ghép “Miệt” và “Thứ” đã bao hàm vùng đất xa xôi, trắc trở.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Từng là phương tiện di chuyển chủ yếu của người dân vùng Bảy Núi (tỉnh An Giang), nhưng với nhịp sống hiện đại, những cỗ xe ngựa giờ đây dần chìm vào dĩ vãng.